Câu Chuyện Hổ và Mèo

 

 

 

Hổ và Mèo
=============
Lúc nào hổ cũng vênh váo tự xưng mình là Chúa tể sơn lâm. Nó khoe có bộ vuốt sắc, bộ nanh nhọn có thể cào rách và cắn thủng bộ da của con voi già hàng tăm tuổi. Nó khoe có bàn tay khỏe có thể tát chết tươi bất cứ con vật nào và có tiếng gầm rung chuyển trời đất, làm bật rễ cây cổ thụ, làm gãy cổ diều hâu, làm gãy cánh đại bàng.

Tính tình của hổ không được tốt cho lắm, nó hung dữ, xảo quyệt, hay gây sự, hay lật lọng và thường rình mò ăn thịt các loài thú, loài chim. Cho nên tất cả thú vật, chim chóc trong rừng đều xa lánh. Cứ nghe tin hổ ở đâu là tất cả lại chạy trốn. Hổ sống lủi thủi một mình nhiều lúc cũng thấy buồn. Nó muốn kết bạn nhưng chưa gây thiện cảm được với loài nào.

Một hôm, trong lúc buồn tủi, hổ thẫn thờ đi trong rừng ngẫm nghĩ về cuộc đời mình thì gặp mèo. Xưa nay nghe nói mèo tinh thông pháp thuật và võ nghệ cao cường, hổ rất mong được kết bạn với mèo để học chút võ nghệ mong dễ bề kiếm ăn.

Mèo đi đứng khoan thai, nhẹ nhàng, bước chân êm như ru, nhảy xa không một tiếng động. Nó nhún mình nhanh và vồ mồi cũng rất nhậy. Nhưng mèo không bao giờ vồ bắt lung tung, nó chỉ bắt chuột và bắt chim cắt, vì chuột hay ăn trộm thóc lúa ngô khoai, nhiều khi lại còn truyền cả dịch bệnh cho người nữa. Còn chim cắt thì hay làm hại các loài chim khác.

Hổ rất muốn kết bạn với mèo để xin học các môn phép võ nghệ. Sau khi nghe hổ giãi bày tâm sự, mèo vui lòng làm bạn giao du cùng hổ. Nhưng khi vừa gần gũi được mèo một lúc, thấy mèo béo mập mượt mà, hổ nhảy xổ đến vồ mèo ăn thịt nhưng mèo tinh ý nhanh nhẹ nhảy tránh được. Mèo trợn tròn đôi mắt sáng quắc nghiêm khắc trách hổ.

-Anh quả là người không tốt. Vừa mới ngỏ lời xin kết bạn mà anh đã giở ngay cái thói lật lọng ti tiện đê hèn. Nhưng nói trước cho anh biết: Anh không bao giờ làm gì nổi tôi đâu. Tôi hơn anh hàng nghìn hàng vạn lần mặc dù thân hình tôi bé nhỏ hơn anh. Bàn chân bé xinh nhưng tôi đạp gẫy cổ anh đấy. Anh liệu mà giữ thân.

Biết là không đủ tài để vồ bắt mèo, hổ hết lời ngọt nhạt phân trần cho đỡ ngượng:

-Tôi chỉ muốn thử xem võ nghệ của anh có giỏi như lời người ta đồn đại không! Thật lòng tôi không có chút bụng dạ xấu xa nào. Tôi thành thật muốn được kết bạn cùng anh.

Rồi nó nịnh nọt mèo:

-Anh mèo thật là giỏi võ hơn người. Trong thiên hạ này chẳng ai có thể làm hại anh được. Tôi bái phục anh.

Mèo nghiêm nghị, vểnh râu bảo:

-Xưa nay anh là kẻ lật lọng tráo trở có tiếng. Lúc nào mồm anh cũng thơn thớt ra vẻ tử tế nhưng bụng anh đầy rẫy âm mưu. Nếu anh thật lòng muốn kết bạn với tôi thì hãy thề đi, anh hãy bỏ cái tính nghĩ một đằng, làm một nẻo ngay đi.

Thấy mèo lúc nào cũng ôn tồn nhưng nghiêm nghị, hổ không dám lờn mặt nữa. Hổ dịu giọng tha thiết nói:

-Anh mèo ơi! Tôi thật lòng muốn kết bạn lâu dài với anh. Tôi đã nói hết với anh rồi, trên đời này không có ai có thể sống trơ trọi một mình được. Anh bắt tôi phải thề như thế nào để đẹp lòng anh đây?

Mèo nghĩ kể ra hổ cũng đáng thương, không có bạn suốt ngày chỉ lủi thủi một mình, sống cô quạnh hết năm này sang năm khác. Mèo dịu dàng bảo:

-Được, tôi đồng ý kết bạn với anh. Nhưng anh phải thề rằng không bao giờ được đùa cợt với mèo và không bao giờ được vồ mèo ăn thịt. Nếu làm sai thì sẽ bị trời trừng phạt.

Hổ ngoan ngoãn cất lời thề thốt đầy đủ nên mèo cũng vui lòng nhận kết bạn với hổ. Mèo hứa sẽ dạy các môn võ nghệ và các phép thuật. Hổ mừng rơn.

Mèo nhiệt tình dạy, hổ hăm hở học. Nhưng vốn ngu xuẩn và trong đầu óc còn vướng nhiều điều đen tối nên hổ học rất chậm. Mèo kiên nhẫn chỉ bảo từng miếng võ, từng bước tiến, bước lùi. Đã gần một tháng học mà hổ mới thuộc lơ mơ vào miếng võ sơ đẳng. Tuy vậy, mèo vẫn kiên trì tận tình truyền dạy. Mèo thực lòng muốn giúp đỡ và mong muốn bạn hổ cũng sẽ có tay võ khá để làm ăn. Nhưng học lâu ngày, hổ sốt ruột lắm.

Một hôm, hổ hỏi mèo:

-Đến hôm nay tôi học đã tròn một tuần trăng. Bạn đã dạy tôi khá nhiều rồi. Chẳng hay bằng ấy miếng võ tôi đã dủ vốn để dùng chưa?

Mèo tin thông ba mưoi sáu môn võ nghệ và mừơi tám môn phép thuật, vừa mới truyền được cho hổ được vào môn sơ đẳng. Môn nào hổ cũng lơ mơ. Nhưng thấy hổ sốt ruột, mèo tươi cười trả lời:

-Bạn học như vậy thì chưa thành tài đâu. Đây mới chỉ là vào vài đầu. Bào nào cũng chưa trọn vẹn. Nhưng nếu thấy học lâu quá sốt ruột thì với số vốn còm cõi ấy, bạn cũng có thể đi làm ăn được rồi. Sau này, qua luyện tập hàng ngày bạn sẽ khá lên. Khi nào muốn học thêm thì mời bạn đến đây.

Hổ mừng lắm. Với một số miếng võ ít ỏi lơ mơ ấy, hổ cũng đã thấy hài lòng. Nhìn mèo béo mập múp míp, hổ không thể từ bỏ ý định đen tối. Hổ bảo mèo cho phép ôn lại các miếng võ đã học để nhờ mèo uốn nắn, sửa giúp cho thêm khéo. Mèo vui vẻ bằng lòng. Hổ vừa múa vừa đăm đăm nhìn mèo. Thấy mèo chăm chú theo dõi từng miếng võ, từng bước tiến bước lùi, hổ chưa dám giở trò. Chợt có tiếng động đằng sau, mèo quay lại nhìn. Hổ thừa dịp nhảy bổ đến định chộp lấy mèo nhưng vồ hụt. Mèo đã tinh ý, nhanh nhẹn nhảy tránh đươc và đạp một cái thật mạnh lên cổ hổ rồi trèo thoắt lên ngọn cây cao. Mèo nghiêm khắc mắng hổ:

-Mày là hạng xấu bụng. May mà tao chưa truyền hết cho mày tất cả các môn võ nghệ và phép thuật. Mày thật không xứng đáng làm bạn với tao.

Bị mèo đạp, hổ sái cổ đau điếng không thể ngẩng đầu lên được. Nhưng hổ vẫn giả vờ làm ra vẻ bình thường, cố lấy giọng tự nhiên đáp:

-Đây là tôi ôn lại các môn võ mà bạn dạy cho đấy chứ. Tôi đây có bụng dạ xấu xa, bạn chớ vội chê trách tôi, tôi vẫn giữ đúng lời thề. Và nay bạn hãy dạy cho tôi môn võ trèo cây cao nữa đi.

Mèo mắt sáng quắc:

-Đồ lừa thầy phản bạn. Tao không cao tay và tỉnh táo thì lúc nãy đã làm miếng mồi ngon cho mày rồi. Mày hãy xéo đi, trở về rừng mà sống cô độc với cái bụng tráo trở xấu xa. Nếu mày còn đứng đấy, tao sẽ đạp cho vài cái nữa thì toi mạng.

Hổ cụp đuôi, cúi gầm mặt, lủi thủi bước uể oải vào rừng. Từ đó, hổ đi hay đứng đều phải cúi gầm mặt xuống vì đã bị mèo đạp sái cổ rồi. Và cũng từ đó, hổ mất cả tư thế Chúa sơn lâm.

— Chuyện cố tích Việt Nam —

Con người bây giờ cũng như con hổ đó vậy, chỉ cần có cơ hội là trở mặt “nuốt chửng” kẻ khác!

Bình luận Facebook
(Visited 5 times, 1 visits today)